Nguyễn Ngọc Khanh

Chia sẻ tri thức - Kiến tạo tương lai.

9 lời nhắn gửi của cổ nhân, ngắn gọn mà sâu sắc, mỗi người đều nên xem!

9 lời nhắn gửi của cổ nhân, ngắn gọn mà sâu sắc, mỗi người đều nên xem!

Admin 0 18

Trong bất kỳ mối quan hệ nào cũng không cần phải dệt gấm thêu hoa, chỉ cần ‘trong lạnh tặng lửa’ là đủ rồi. Gió nhẹ trời xanh thì một câu thăm hỏi, những khi sóng gió thì an ủi động viên, gặp lúc cô đơn thì bờ vai vỗ nhẹ… Cứ nhẹ nhàng, bình dị vậy thôi nhưng vô cùng ý nghĩa.

1. Cổ nhân thường nói:

Nơi đông giữ miệng, tránh họa vào thân; nơi loạn giữ tâm, tránh gặp sai lầm. Nơi thị phi giữ lời, tránh gặp phiền phức; ngẩng cao đầu làm người, cúi người làm việc.

Có một số người không nên đợi, có một số việc không nên tranh, nếu là của mình thì không đi đâu mất, nếu không phải của mình thì cố giữ cũng bằng không.

Làm tốt việc của mình, sống cuộc sống của chính bản thân mình; tu tốt tâm mình, lập đức cho thân.

Đầu nghĩ việc phú quý, tâm giữ điều thanh tịnh. Để cuộc sống thực tại, để kiếp người thanh tao; để cho người hạnh phúc, để cho mình thêm vui.

2. Sống ở đời, bạn dành cho người khác một lối thoát cũng chính là dành cho mình một lối đi, cho người khác cơ hội cũng chính là cho mình hy vọng.

Trong thế giới tự nhiên, muôn loài đều phải nương tựa lẫn nhau mà sinh tồn, chúng đồng sinh đồng diệt, một cá thể phát triển thì toàn thể phát triển, một cá thể bị tổn thương thì toàn thể bị tổn thương.

Sống ở đời, bạn dành cho người khác một lối thoát cũng chính là dành cho mình một lối đi.

Cho đi, đó là một niềm vui. Bởi lúc bạn cho đi, nó không đồng nghĩa với việc bạn sẽ mất đi, mà ngược lại, nó lại là sự thu hoạch.

Cho đi, đó cũng là một loại hạnh phúc. Bởi khi bạn cho đi, chính là lúc bạn gieo mầm hạnh phúc cho tâm hồn mình.

3. Đời người có bốn nỗi khổ:

Một là nhìn không thấu, không thấy được sự yên vui gắn bó trong xã hội bon chen đấu đá.

Hai là xả không được, không xả được chuyện vui đã qua. Hay nói cách khác, đó là không quên đi được những phút huy hoàng trong quá khứ.

Ba là bước không qua, không vượt qua được những nỗi buồn trong tình cảm của quá khứ, đắm chìm trong cảm xúc đau buồn của ngày hôm qua.

Bốn là buông không được. Có câu nói rằng, ‘đời người như một bản tình ca, có lúc trầm lúc bổng’. Làm người thì cần phải nhấc lên được thì cũng buông xuống được, nhưng có nhiều người nhấc lên được nhưng mãi chẳng thể buông, buông không được những việc, những người đã qua trong quá khứ.

4. Thanh tỉnh, thản thành và thông minh trí huệ:

Nhìn thấy cái sai của người khác đó là Thanh, nhìn thấy cái sai của mình đó là Tỉnh.

Có thể nhận mình sai đó là Thản (bộc lộ thẳng thắn), biết sai mà sửa đó là Thành.

Thấy được ưu điểm của mình, đó là Thông, nhìn thấy được ưu điểm người khác đó là Minh. Học tập được ưu điểm của người khác, đó là Trí, dùng được ưu điểm của người khác, đó là Huệ.

Thanh tỉnh, thản thành mà làm người, đó là cần; thông minh, trí huệ mà làm việc, đó là thiết.

5. Người mà càng giống như một câu chuyện thì càng trầm tĩnh giản đơn, còn càng nông cạn thì cuộc sống lại các bập bõm bất an.

Điều mà con người thành thục trước tiên không phải là cơ thể, mà là khí chất và trí huệ, cử chỉ và lời nói. Con người già trước tiên không phải là dung mạo, mà là dũng khí.

Người mà càng giống như một câu chuyện thì càng trầm tĩnh giản đơn.

Chấp nhận gánh vác một việc vượt trên khả năng của mình, qua một khoảng thời gian bạn sẽ phát hiện rằng, mình giỏi hơn những gì mình đã nghĩ. Người thành công không chỉ là bởi họ tài hoa hơn người, mà là họ có ý chí kiên cường, ôn hòa, khiêm nhường, thành thật, tín nhiệm, và có khí chất.

6. Quy tắc ứng xử giữa người với người:

Một là không nên hiển thị bản thân khôn hơn người khác. Hai là để người khác làm chủ, bản thân mình tự nguyện làm phó. Ba là nếu sống mà xem thường người khác, trong mắt không có ai, thì sau cùng thân bại danh liệt. Bốn là nếu thường xuyên tranh luận đúng sai với người khác, vĩnh viễn khó mà thắng. Năm là kính người chính là kính mình.

7. Tám điều tâm đắc của người thành công, trí huệ

1) Thắng nhỏ dùng lực, thắng vừa dùng trí, thắng lớn dùng đức, toàn thắng dùng đạo. Đạo là sự dung hòa của lực, trí, đức.

2) Chạy đua đường trường thì thường những người chạy đầu khi mới xuất phát lại là những người không thể về nhất. Cũng giống như vậy, sai lầm thường phát sinh trên đường đời khi ta vội vàng.

3) Chiến thắng kẻ thù là anh hùng, chiến thắng chính mình là thánh nhân; anh hùng chiến thắng kẻ địch, còn thánh nhân không có kẻ địch.

4) Người thượng đẳng lặng lẽ làm việc, cuối cùng thành công; người trung đẳng bận rộn làm việc, cuối cùng cũng làm thành công; còn người hạ đẳng rầm rầm rộ rộ (chỉ coi trọng hình thức) làm việc, cuối cùng việc bất thành.

5) Người nhất đẳng tại vị vẫn có thể minh bạch mọi chuyện, người nhị đẳng thoái vị mới minh bạch mọi việc, người tam đẳng đến chết vẫn không thể minh bạch.

6) Người nhất đẳng có bản sự, không nóng giận; người nhị đẳng có bản sự, có nóng nảy; người tam đẳng vừa nóng nảy lại không có bản sự. Người thực sự có uy thì không oán không giận, biết lấy cái sai của người khác để nghiêm khắc với bản thân mình.

7) Muốn bản thân tồn tại thì trước tiên hãy cho người khác tồn tại, cây chặt hết rồi thì rìu còn cũng vô ích.

8) Chính trị là tạm thời, kinh tế là lâu dài, và văn hóa là vĩnh hằng.

Chạy đua đường trường thì thường những người chạy đầu khi mới xuất phát lại là những người không thể về nhất.

8. Sống ở trên đời này, giữa người với người, tất cả cũng chỉ bởi chữ duyên, chữ tình, chữ tâm, chữ chân.

Chạm vai nhau rồi bước qua, đó là người qua đường; không rời không bỏ, đó là người nhà; thường xuyên bên mình đó là bạn bè; sống chết bên mình, đó là người thân; nhìn nhau mà hiểu, đó là người yêu.

Trong bất kỳ mối quan hệ nào cũng không cần phải dệt gấm thêu hoa, chỉ cần ‘trong lạnh tặng lửa’ là đủ rồi. Gió nhẹ trời xanh thì một câu thăm hỏi, những khi sóng gió thì an ủi động viên, gặp lúc cô đơn thì bờ vai vỗ nhẹ… Cứ nhẹ nhàng, bình dị vậy thôi nhưng vô cùng ý nghĩa.

9. Biết người biết mặt nhưng không biết lòng

Vậy nên, làm người chừa lại cho người ba phần, lưu khẩu đức cho mình; Trách người không nên trách tận, chừa lại cho người ba phần, lưu lại cho mình chút độ lượng; Thành công không nên kiêu ngạo, chừa lại cho người ba phần, lưu lại cho mình một chút khiêm nhường.

Tâm hẹp thì việc nhỏ hóa thành lớn, tâm rộng mở thì việc lớn hoá nhỏ. Tâm bình, luận việc trời đất, tâm định, thuận theo trời đất mà biến.

Việc lớn, việc khó xem trách nhiệm; nghịch cảnh, thuận cảnh xem tâm trí. Có xả có đắc nhìn trí huệ, việc thành hay bại thấy kiên trì.

Xem cửa hàng

Bình luận