Nguyễn Ngọc Khanh

Chia sẻ tri thức - Kiến tạo tương lai.

Người có niềm tin vào chân lý thì cảnh giới tinh thần cũng thăng hoa, thánh khiết

Người có niềm tin vào chân lý thì cảnh giới tinh thần cũng thăng hoa, thánh khiết

Admin 0 11

Trong cuộc sống thường ngày, nếu không có lý tưởng chân chính để tin theo, ai cũng dễ bị ảnh hưởng bởi môi trường và thuận theo ham muốn. Họ trông rất mạnh mẽ bên ngoài nhưng thật ra bên trong lại cực kỳ yếu đuối. Do đó, dù có sống cả trăm năm cũng không thể nhận ra ý nghĩa của đời mình.

Nhưng các bậc Giác Giả và Trí Giả thì ngược lại, họ có thế giới nội tâm thuần tịnh, tường hòa, bình thản trước mọi được mất nơi thế gian. Trong hành trình cuộc sống, họ luôn theo các chân lý của mình và không bao giờ từ bỏ sự cao quý trong tâm hồn. Họ có chính kiến riêng, nên trong nghịch cảnh, họ có thể sẵn sàng bảo vệ công lý và lương tâm.

Cảnh giới tinh thần cao thượng khiến họ có thể chịu nhẫn nhục mà không tức giận hay ưu sầu, không tranh cãi hay so đo với người khác. Do đó những gì họ đạt được là chân chính, thuần tịnh, thánh khiết, đẹp đẽ, cao quý nhất mà người thường không thể có được.

***

Thưở xưa, tại vùng sông Tần Hoài có một cô gái, vì khi vừa chào đời, giữa lòng bàn tay phải của cô có một phù hiệu chữ Vạn nên cha mẹ đặt tên cho cô là Vạn Như.

Tuy nhiên số phận chìm nổi, cô bị người ta lừa bán vào chốn lầu xanh. Cô rất căm ghét nơi dơ bẩn này nhưng không cách nào thoát ra, mỗi lần có ai đó đụng vào cơ thể mình là cô ra sức đánh mạnh vào thân thể để giải tỏa nỗi ghê tởm và căm phẫn trong lòng. Cô muốn chết đi nhưng không đủ dũng khí, do đó mỗi lần trước khi đi ngủ cô đều ngay ngắn tĩnh tọa, viết hơn trăm lần chữ Phật, vẽ hơn trăm lần chữ Vạn rồi mới đi ngủ.

Một lòng tín Phật, tuy nhiên số phận chìm nổi, cô bị người ta lừa bán vào chốn lầu xanh. (Ảnh: pinterest.com)

Nhiều lần vừa chợp mắt, cô thấy chốn lầu xanh bị hỏa hoạn nên dự đoán sắp có điều bất trắc, Vạn Như đi báo cho các chị em khác nhưng ai cũng cười cợt chế giễu và không ai tin cô. Do đó, Vạn Như âm thầm chuẩn bị hành lý phòng khi nguy cấp. Một đêm nọ, Vạn Như trằn trọc không ngủ được nên dậy lặng lẽ niệm Phật bên cửa sổ thì thấy lửa cháy đỏ rực bên ngoài. Ngay sau đó, tiếng kêu la thảm thiết, khung cảnh hỗn loạn như trong mơ, Vạn Như vội vã cầm theo hành lý đã chuẩn bị sẵn ra khỏi chốn lầu xanh.

Vì sợ hãi bị bắt lại, cô vội vã đi liên tục suốt mấy ngày liền và đến một nơi rất xa. Thấm mệt, Vạn Như dừng lại bên bờ sông uống nước thì bỗng nghe từng hồi chuông chùa thánh thót vọng đến, xa xa là mấy ni cô đang giặt quần áo. Cô như lặng người mê say, tâm hồn bình yên đến lạ thường, nên Vạn Như xin các ni cô cho về chùa xuất gia tu hành.

Tuy đã xa rời thế tục, ngày đêm chăm chỉ tu hành nhưng trong tâm Vạn Như không lúc nào thật sự vui vẻ. Cô thường nghĩ: thân thể dơ bẩn rồi thì tắm một cái có thể sạch ngay. Nhưng nếu nội tâm đã dơ bẩn rồi thì làm sao có thể tẩy sạch hoàn toàn đây? Những hình ảnh nhơ nhớp trong chốn lầu xanh ngày trước đã lưu vào trong ký ức rồi, vẫn thường ảnh hưởng đến cảnh giới thanh tịnh trong tâm. Có khi lơ đãng lại nhớ tới những hình ảnh đó, khiến cô như chết lặng, tấm thân dơ bẩn này làm sao xứng đọc kinh Phật thần thánh đây? Điều này quả thật khiến cô khổ não suốt một thời gian dài.

Tuy đã rời xa thế tục nhưng những hình ảnh trong lầu xanh vẫn hiện hữu trong tâm trí và thường ảnh hưởng đến cảnh giới thanh tịnh trong tâm ni cô. (Ảnh: youtube.com)

Kỳ lạ thay, cứ mỗi lần đến phiên Vạn Như lên núi lấy nước thường xuất hiện một trận mưa lớn kèm theo mưa đá thình lình trút xuống, nước làm người cô ướt sũng, còn mưa đá thì khiến thân cô bầm dập đau đớn. Lần nào cũng thế, mưa luôn theo cô và kéo dài đến ba giờ đồng hồ mới ngừng lại. Sau đó, Vạn Như đành phải mang bộ y phục nhớp nháp, vượt qua đường núi lầy lội, chật vật mang nước trở về am viện.

Sau nhiều lần như vậy, các ni cô trong chùa bàn tán xôn xao, rằng cô xuất thân ca kỹ mua vui chốn phong trần, hiển nhiên nghiệp chướng nặng nề, đức hạnh sa đọa nên thường hay bị Thần Phật khiển trách, không xứng tu hành.

Và bản thân Vạn Như cũng tự hỏi lòng không hiểu tại sao, nhưng tấm lòng thành kính với Phật vẫn không hề thay đổi, cô vẫn trong vô minh mà vui vẻ nhẫn chịu, trước sau một lòng tụng kinh, ngồi thiền ngộ Đạo. Cô luôn nhủ lòng hãy tin tưởng vì bất kể việc gì cũng có nguyên nhân trong đó, đã tu Phật hãy coi tất cả những khổ nạn là sự gia trì nội tâm tốt nhất.

Mấy năm sau, có một người họa sỹ lên núi. Hôm đó vừa hay đúng hôm Vạn Như đi lấy nước. Mưa to lại kéo đến khiến họa sỹ phải vội chạy vào một cái đình trên cao để trú ẩn. Còn Vạn Như đã quen với việc như vậy, nên cô vẫn thản nhiên, điềm tĩnh, từng bước vững chãi đối diện với mưa bão.

Trong mưa bụi mịt mờ, người họa sỹ thấy Bồ Tát từ trên cao đứng trên đài sen, một tay cầm bình tịnh thủy, một tay cầm cành dương liễu không ngừng vẩy lên người ni cô đó. Hơn nữa trên thân ni cô còn hiển ra một nguyên anh tỏa ánh hào quang rực rỡ đang xếp bằng kết ấn, ngồi ngay ngắn trang nghiêm trên đài sen, vẻ đẹp thần thánh, từ bi, trang nghiêm khiến ai nấy cũng phải thành kính.

Người họa sỹ nhìn thấy chân tướng những trận mưa mà Vạn Như gặp phải. (Ảnh: youtube.com)

Sau khi mưa tạnh, người họa sĩ dựa theo trí nhớ mau chóng vẽ lại cảnh tượng vừa nhìn thấy, rồi đặt tên cho bức tranh là: Tịnh thủy. Trong lòng ông vô cùng cảm khái, tức thì làm một bài thơ:

“Khổ trung chi khổ tối hoàng kim;
Nhất bình tịnh thủy liễu phàm thân.
Nhân duyên điểm tình trần thế phá
Đại thiên vân vân bái Phật tôn.”

Tạm dịch:

“Chịu khổ trong khổ khối vàng ròng
Một bình tịnh thủy dứt phàm thân.
Nhân duyên phá chỗ mê trần thế
Muôn vàn thành kính bái Phật tôn”

Tấm lòng kiên định và tín tâm vào Phật Pháp đã giúp Vạn Như vui vẻ, tĩnh lặng vượt qua mọi sóng gió trong cuộc sống, cảnh giới tinh thần cao thượng khiến cô có thể nhẫn nhượng, không so đo hơn thua mà duy trì một tâm thái tường hòa bình thản. Khổ nạn đối với người tu luyện chỉ là để gột rửa đi thân thể dơ bẩn chốn hồng trần để quay về với thế giới thánh khiết hơn, trong tâm bậc trí giả đại đức lúc nào cũng an nhiên tường hòa chính là nhờ niềm tin vào chân lý vĩnh hằng.

Khi trong tâm mỗi người đều có niềm tin vào một chân lý vĩnh hằng như ni cô Vạn Như, thì ta sẽ biết cách bước đi thế nào thật ý nghĩa trong hành trình cuộc sống này, để khi nhìn lại ta không hề hối tiếc những tháng ngày đã qua.

Bình luận